TẠM BIỆT TRANG 30.05.2018



Ngày 30.5.2018, đám bạn chúng tôi ra sân bay Tân Sơn Nhất tiễn cô bạn thân sang định cư cùng chồng tại Mỹ. Ngồi từ phòng chờ, ngắm nhìn trời chiều Sài Gòn, tôi tự hỏi, hơn nửa cuộc đời bao lần đưa tiễn, đọng lại bao nỗi niềm, không biết kẻ đi xa sẽ như thế nào, riêng người ở lại nỗi lòng chứa chan. Bởi, đã đặt chân đến phi trường nghĩa là đã tri âm tri kỷ lắm! Tôi lặng lẽ quay ra và về lại con đường quen thuộc. Từ xa, tôi đã nhìn thấy nóc nhà mình, thấy ngôi trường yêu dấu – một thời áo trắng, tôi cũng như đám bạn đã quý mến cô bạn cho đến hôm nay.




Tối 05.5 vừa qua, Sài Gòn như một đêm không ngủ. Tôi cùng đám bạn cùng “ôn” kỷ niệm đến tận về khuya, khi trăng đã tàn trên hè phố. Đêm hôm ấy, cả đám mừng tôi lên tuổi mới trước một ngày. Khúc hát lời ca rồi miếng xoài, miếng bánh tôm rả những câu chuyện vui về những tháng ngày năm cũ. Hồ Con Rùa – một trong những biểu tượng, điểm dừng của thành phố. Ngồi một góc để chứng kiến người và xe lúc nào cũng dính chặt. Đông đúc hơn, bình an hơn cho đỡ quạnh vắng hơn.  Tôi chở cô bạn lúc đi cũng như lúc về,  trên những nẻo đường ân cần cùng lời bộc bạch. Dường như không có một ngã rẽ nào!

Lắm lúc, tôi cùng cô bạn vẫn có những hờn dỗi, cái cứng đầu trong mỗi đứa vẫn còn y như thuở cắp sách đến trường. Giận thì giận mà thương thì thương! Tôi thương cô bạn chịu thương chịu khó. Làm đủ nghề vun đắp cho cái “dư” vốn chẳng dễ! Thêm cái hoa tay, bạn cứ thế nắn nót cuộc đời từ bao nỗi buồn đến nụ cười rạng rỡ. Đêm vu quy, ngày lên thiên chức làm mẹ, và ngày hôm nay…



Cứ như trong từng câu từng chữ - qua cô bạn - đã chứa sẵn giai điệu, nói trong dây, trong nhạc, tự tình, khoáng đạt, yêu đời… Tôi nghe, tôi ngấm và khơi trong cho mình cái ý trong nhịp, cái nghĩa trong chữ, cái tình trong hơi, đầy và sâu biết chừng nào. Cái “hợp - gơ” ấy có lẽ… Bao lần hai đứa khuyên nhau trong những nỗi buồn, khuyên nhau giúp người giữa hành trình cuộc sống. Đêm, lặn lội tìm ông lão bán bột chiên nghèo khó; ngày, giúp bà cụ tuổi già yếu nhặt ve chai ven đường. Rồi phút tâm sự: “Đêm đó Trang buồn, chạy ra mộ bà ngồi khóc một mình”. Tôi nghe, thán phục cô bạn: hồn nhiên như chưa hề biết sợ!

Những lời gan ruột ấy đâu phải chỉ viết để “giải bày” cho vài trống canh, nó thức tỉnh trong tôi chân tình về cô bạn thân thiết hơn hai mươi năm. Tất cả đều là sự lựa chọn, lựa chọn một hướng đi và cách sinh tồn, lựa chọn tư thế và cũng là tư cách người làm vợ - làm mẹ.

À, đã hơn nửa năm chưa một chuyến bay về. Chiều nay thêm một chuyến bay xa…  Tôi ngơ ngác giữa những tháng ngày mùa hạ. Giữa bốn bề thanh vắng, trong tận cùng cô lặng, tôi thầm chúc cô bạn luôn sống hạnh phúc, vui khỏe trong từng khoảnh khắc cuộc đời. Nhớ mãi cô bạn Nguyễn Hoàng Trang và hẹn ngày hội ngộ.

Tự sự đêm…
Minh Thi (30.5.2018)

ĐÀ LẠT, THIỀN VÀ HOA...


Đà Lạt, mùa này tím thẫm cả khoang trời ...

Tháng Ba, trời vàng rực một màu của nắng. Chỉ riêng miền phố núi, Đà Lạt khoác lên mình chiếc áo màu trầm mang cảm giác luyến lưu bồi hồi trong phong sắc quyến rũ bốn mùa như một. Bảng lảng dưới màn sương, cả một khoang trời tím thẫm chào đón khách phương xa. Ừ thì hai thằng bạn tuổi Nhâm Tuất vác ba lô lên đường du hí, thưởng ngoạn gam màu của sự hẹn hò, chờ đợi, hứa hẹn, thủy chung.


Vỏn vẹn ba ngày ngắn ngủi, mải miết những bước chân mới thấy Đà Lạt " tím - yêu" biết chường nào! Đâu đâu cũng sắc tím, từ gốc phượng tím ven đường, bên bờ hồ Xuân Hương hay trong khuôn viên trường Cao đẳng Sư Phạm đến sắc tím loài hoa mua, mọc thành từng bụi lớn trong Ma Rừng Lữ Quán. Dạo bước vào khu vườn hoa lavender, chợt chòng chành, hân hoan quá đỗi! Vui cùng thiên nhiên hòa cùng tâm hồn chứa chan bao xúc cảm. Cảm ơn thằng bạn thân lần đầu tiên cho mình tận hưởng cảm giác như riêng một góc trời, một mình một cõi. Ba ngày với những nẻo đường triền núi, "tay lái lụa" của nó quả thật phiêu! Cũng có lúc bình yên đến lạ! Không chỉ đến - vui - tận hưởng Ma Rừng Lữ Quán, trường Cao đẳng mà còn là Niêm Hoa Vi Tếu, ga Đà Lạt, vườn hoa tú cầu - hướng dương - atiso, đồi chè, làng hoa Vạn Thành, XQ Sử Quán... Đà Lạt đẹp đến mức khiến tim ngơ ngác xốn xang!

"Con đường phượng tím chiều nay đổ..." để lòng mãi quay quắt trở lại Đà Lạt. Tháng Tư, lại có hẹn. Hẹn cùng các anh chị em Co.op Mart. Trải nghiệm từ thằng bạn, có chút gì đó tự hào trong các điểm tham quan trong lần trở lại này: đồi chè, vườn tú cầu - hướng dương. Rồi lại hân hoan với Linh Quy Pháp Ẩn - nơi người ta bảo "lạc trôi" chênh vênh giữa trời ung dung tự tại, thích thú vô cùng! Thế mới hay, Đà Lạt, gam tím trầm buồn mà dân Sài Gòn mãi đắm lòng mẩn mê...

Đà Lạt, xứ sở thiền hoa...



Chiều, ngày đầu tiên của chuyến du lịch Đà Lạt, xe đưa cả đoàn đến với ngôi Thiền viện đẹp bậc nhất trong các ngôi Thiền viện. Ngay từ chân núi Phượng Hoàng, một cảm giác mát rượi đan xen cùng tâm hồn lữ khách sau một ngày đường thành kính bái Phật trên triền núi ngoằn ngoèo. Thoắt, Thiền viện Trúc Lâm hiện ra trước mắt... Không riêng đoàn chúng tôi, nhiều người từ các đoàn tham quan khác cũng đang có mặt tại nơi này. Những du khách tây ba lô thích cảm giác phiêu lưu hơn, họ đi bộ từ chân núi lên tới ngôi Thiền viện. Cái vẫy tay chào, giọng nói "say hello" gợi thân thiện, gần gũi. Có lẽ... hương thiền lan toả để mọi tâm hồn đồng điệu hướng về chánh pháp, hướng về Đức Phật cùng bao Phật tích lưu truyền xưa nay.

Thiền viện Trúc Lâm... cảnh đẹp như cõi tiên bồng trong phim ảnh. Núi, gió, mây, trời cùng hoa, lá điểm tô. Tiếng chuông chùa ngân vang như báo hiệu cho một chiều an lạc, chư Phật mười phương cùng ánh sáng mộ điệu trong mỗi người. Trời về chiều, Đà Lạt se lạnh càng hình dung cõi tiên bồng đậm nét trong tâm trí. Dạo bước cùng hương hoa, nào là Tú Cầu, nào là Cúc nhí mà trông sao tâm hồn thánh thiện, nguyện theo nụ cười Đức Phật hiền từ, bao dung.


Trong một chuyến vi vu khác nơi miền đất lạnh, Thiền viện Vạn Hạnh nôn nao tâm hồn với Niêm Hoa Vi Tếu. Đức Thế Tôn ngự giữa non cao, tay cầm hoa sen - một công trình tuyệt tác, rất riêng của Đà Lạt. Đứng trên cao, ngắm nhìn cả khoảng không Đà Lạt, hoa muôn ngàn vạn lối… Lại nhớ thằng bạn, nó dành bất ngờ cho mình chính ngôi thiền viện này. Bon bon cả ngày, điểm dừng chân tại đây, lạy Phật cầu an. Chợt bình yên hoan hỷ!

Rồi Linh Ẩn Tự, chùa Long Sơn, một chiều mưa rơi. Giọt mưa đọng nhẹ trên những cánh hoa nơi cửa thiền. Dưới mái chùa, hai thằng bạn trú vội cơn mưa chợt đổ chợt thôi.

Tháng Tư này, tôi trở lại Đà Lạt. Theo lịch trình, có dịp “lạc trôi” cùng Linh Quy Pháp Ẩn. Của mình trong muôn người, muôn người trong hạt bụi, hạt bụi trong miên viễn đất trời, đất trời từ đâu, đến đâu… Haha.. Đời người Phật tử tự tại an nhiên. Thế thôi!

Minh Thi (16.04.2018)

THƯ XUÂN TRI KỶ - MẬU TUẤT 2018

Các bạn thân thương của tôi ơi!
Tiết xuân đang chộn rộn trong mỗi chúng ta với những xúc cảm hân hoan, lưu luyến. Từng khoảnh khắc chầm chậm, tôi nghe thấy tiếng cười, sự an vui bật lên sự hồn nhiên tự lòng mình, tôi nhận ra những giọt ấm nồng bất ngờ lăn trên má. Tôi nhận ra thanh âm ngày mới xôn xao. Cảm ơn các bạn đã thương, đồng hành cùng tôi hay Tứ Ân Ca trong suốt một năm qua, chăm sóc nâng niu những khó khăn, truyền hơi ấm làm mới lại, làm ấm hơn giá trị tình người luôn đơm hoa kết trái.

THƯ XUÂN TRI KỶ - MẬU TUẤT 2018

1. “Mọi việc tùy duyên”, tôi luôn tâm niệm như thế! Bản thân hữu hạn mà thế giới vô hạn, thế nên tôi sẽ tiếp tục học hỏi mọi việc từ trong công việc cho đến cuộc sống. Năm 2017, đúng mười năm tôi gắn bó cùng Co.op Mart, nhiều lần luân chuyển vị trí, chức danh, từ nhân viên bán hàng may mặc – đồ dùng, thủ kho đến marketing, kế toán. Mỗi lần luân chuyển là tôi lại có những người thầy mới chỉ dạy tận tình. Tôi học thầy, học bạn, học từ cành cây cọng cỏ, học và ngẫm nghĩ trầm tư, để biết được nguyên nhân khách quan, chủ quan và chân thành xin lỗi mình ở mỗi lần vấp ngã.

YÊU TIẾNG VIỆT

Chữ viết của tớ khi còn đi học, bút tích cũng đã hơn 20 năm. Chữ viết "ơn" mẹ cha, "ơn" thầy cô để hôm nay tớ vào đời, trưởng thành trong cuộc sống, được mọi người quý mến, thương yêu. Ngày đó đi học, chữ viết lúc vội vàng, khi khoan thai nhưng tớ chưa bao giờ viết tắt một từ nào. Nói thật, tớ ghét viết tắt. Tớ nghĩ, mỗi một chữ cái - nó rất đẹp - hà cớ gì ta giấu giếm, giam lỏng. Viết tắt tiết kiệm được khoảng 10% giấy bút và thời gian, có thật sự cần thiết không?!

CÔ BA SÀI GÒN

Áo dài Việt, di sản phi vật thể, không chỉ đơn giản là tấm áo rất đẹp, nhiều những tinh hoa văn hoá Việt trong chiếc áo dài. Một thời áo trắng, tôi “mê” bạn, “mê” Cô qua những chiếc áo dài. Tôi thương, tôi nhớ Chị tôi trong ngày xuất giá, chiếc áo dài đỏ như nét son son sắt thủy chung.


NHỮNG NGƯỜI THẦY



Chúng tôi quen gọi chị là “công an” hoặc nhõng nhẽo một chút là… chị Mai. Cho dù gọi thế nào đi nữa, trong ký ức tôi, hình ảnh chị mãi đẹp bởi nhân cách, hy sinh trọn lòng vì siêu thị, thương yêu dạy dỗ, trân trọng chăm chút đàn em hàng ngày không ngơi nghỉ. 



Năm 2007, sau hơn ba tháng học việc tại Co.op Mart Đầm Sen, tôi được chuyển về làm việc chính thức tại Co.op Mart Hậu Giang. Hình ảnh chị lần đầu trong tôi vô vàn xa lạ! Chỉ là thoáng gặp một chiều rồi nhẹ thoảng như cơn gió ngày thu. Cơ duyên, cuối năm đó, chị được cấp trên chuyển về với chức danh Tổ trưởng May Mặc, từ đó chị chính thức là "sếp" của tôi. Chị đến có vẻ nhẹ nhàng nhưng đã "thức dậy" suốt trong tôi những tháng năm trưởng thành với sự yêu nghề trong những hy vọng dù chỉ là đơn giản, nhỏ nhoi. Chị bản lĩnh, am hiểu mọi việc, tận tường mọi lẽ, học hỏi mọi điều nhưng không tỏ ra cao sang, là "người cũ" với cái "tôi" không nên có. Chị khiêm tốn, thế mà chứa đựng cả một "bầu yêu thương". Tôi nhớ một lần người anh đồng nghiệp khẽ cùng tôi: "Mấy em thật có phước khi có chị Mai làm tổ trưởng." Hỏi ra mới biết, chị công tác tại Co.op Mart gần chục năm trời, được vô vàn đồng nghiệp lẫn khách hàng tin tưởng, kính yêu. Tôi nghe mà chợt vui!

"MẸ" - HUYỀN THOẠI SÂN KHẤU, TỪ NAY ĐÃ THÔI "SẦU"


"Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời
Mẹ hiền ru những câu xa vời..."

Chiều, miên man nơi góc phòng, tôi có dịp ngắm nhìn lại "công trình" sưu tập của chính mình- gần trăm cuốn băng casset cải lương. Ở đó, tôi lại gặp lại hình ảnh người mẹ mang nỗi đoạn trường theo từng tiếng gõ nhịp song loan: "Hồi đó chờ mình mỏi mòn, được lệnh tản cư tôi phải dắt con xuống miệt Trà Vinh, lúc hồi cư tôi trở về ở gian nhà cũ mấy năm, không có mình, tôi buồn tôi khổ! Từ con đường mòn nhỏ đến cầu ván dưới sông, làm cho tôi càng thương càng nhớ hình dáng của mình! Chợt da diết, nao lòng đến rơi nước mắt cùng khúc "Tuyệt tình ca" cùng giọng hát "Sầu nữ".

VỌNG THÁNG GIÊNG...


1. 6g sáng 29 Tết, Co.op Mart Hậu Giang đông đúc khách hàng giữa khúc nhạc "chào xuân" rộn rã. Từng quầy hàng, khách hàng tranh thủ chọn mua những món hàng ưng ý cuối cùng trong từng khoảnh khắc tiết xuân sang, kịp trở về chung vui phút thiêng trời đất giao hòa bên gia đình và người thân. Quầy hàng thực phẩm tươi sống là đông đúc, nhộn nhịp hơn hết! Rau củ sắc màu xanh rờn, ngan ngát hương quê, nêm nếm hương vị "Tết Việt" trong từng gian bếp qua đôi tay khéo léo của người phụ nữ đất Việt. Quầy trái cây thì đầy đủ thơm, cầu, dừa, đủ, xoài - mâm ngũ quả biểu tượng tốt lành, an khang thịnh vượng... Thêm nữa, bánh chưng xanh - dưa hấu đỏ tô điểm ngày xuân thêm đậm đà thi vị!

VIẾT CHO NGÀY 8 THÁNG 3...

1. Buổi sáng sớm ngày hôm qua...

"Dân nam" chúng tôi hớn hở cuộc thi trang điểm cho phái đẹp, kỷ niệm ngày Quốc tế Phụ nữ tại đơn vị. Son phấn điểm tô, những chị em gái càng rạng rỡ sau vẻ đẹp mộc mạc, tinh khiết ngày thường. Cô em gái với làn da trắng, nhất nhì cũng được xem là hot girl phần nào đã giúp đỡ "tay nghề" vụng về, thô thiển của tôi. Trang điểm cho em, tôi cứ hỏi "được chưa?". Em xem gương, cười hì và đáp: "Được rồi anh. Trang điểm nhẹ thôi! Cho giống "xì - tai" Hàn Quốc." Tôi thở phào, nhẹ nhõm.

Kết quả công bố sau hơn nửa tiếng khảo sát từ Ban giám khảo, phần thi của tôi và em gái được giải ba. Hai anh em cười, hoan hô lẫn nhau: "kết quả ngoài mong đợi". Một niềm vui bất ngờ không hề nhẹ!

Nhớ "tay đàn, tay viết..."


Nghệ thuật góp phần thanh lọc tâm hồn con người, để con người sống tốt hơn, đẹp hơn, có ích hơn. Trong số kho tàng tác phẩm đồ sộ của Ông, đi đến đâu, tôi vẫn thường nghe mọi người nghêu ngao tấu khúc, dù là bất chợt vài ba câu. Có lẽ, hát cho đời thi vị, cho quên những nhọc nhằn. Lắm lúc người mộ điệu như hóa thân những nghệ sĩ bấm phím so dây, hát cho thời gian trôi, cho bao đổi thay dâu biển!

THEO DẤU KINH XƯA

THEO DẤU KINH XƯA


Non thiêng đồng vọng tiếng kệ kinh
Vui Đấng Thế Tôn đắc đạo thành
Mồng tám tháng Chạp nghìn năm trước
Tỏa rạng muôn phương ánh đạo vàng
Ngài là Phật, chúng sanh là Phật
Gieo yêu thương, thanh lọc tâm hồn
Pháp lữ từ đâu nay xuất hiện
Ôi! Thiết tha... mến thương kiếp con người.
***

TỎA SÁNG "ĐÊM DI ĐÀ" 2015

“Lái con thuyền Bát Nhã, đưa nhân loại về miền tịnh độ
Cầm ngọn đuốc trên tay, giúp chúng sanh thoát cõi Ta bà.
Giữa biển khổ mênh mông, thuyền Bát Nhã là phương tế độ
Trong sanh tử nghìn trùng, niệm Di Đà là cách qua sông.”

Tỏa sáng "Đêm Di Đà" - chùa Hoằng Pháp 2015

“THẦN TƯỢNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG”

BÁO SÂN KHẤU 1270 (21.12.2015):
CHÚC MỪNG SINH NHẬT CẢI LƯƠNG CHI BẢO BẠCH TUYẾT 24.12:
“THẦN TƯỢNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG”

HOA CHANH VƯỜN CŨ

Cảm tác nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20.10

PhotobucketHOA CHANH VƯỜN CŨ

Quê ngoại nhạt nắng ánh hoàng hôn
Liêu xiêu mái nhỏ, gốc chanh già
Sắc tím phớt... chanh mùa đơm nụ
"Màu thủy chung" son sắc ngàn đời.

ĐÒ TRĂNG

ĐÒ TRĂNG
Trung Thu vằng vặc ánh trăng tròn
Ngỡ bên gối mẹ phút bình yên
À ơi cổ tích lời ru khẽ
Mòn mỏi dặm trường... bến tuổi thơ
Mẹ là trăng - chiếc đò huyền diệu
Không mái chèo nh lướt sông trăng
Thần thoại xưa chị Hằng chú Cuội
Con vào đời trên chiếc đò trăng.
Minh Thi - Trung Thu 2015

CHÙA TỪ QUANG - PHÓNG SANH 30.8.2015



Một sớm tháng bảy, trời đầy nắng. Trên khúc sông Vàm Cỏ - Long An, muôn trái tim đồng hành Phật đạo, những người bạn trẻ vang vọng "tấu khúc" A Di Đà Phật, chợt thấy bồng bềnh như lạc vào cõi Cực Lạc Phương Tây. Những chú cá vẫy đuôi trở về cùng sông nước sau những hồi chú, gắn kết tấm lòng rộng mở, từ tâm của muôn trái tim "yêu đời, yêu đạo", nguyện đem công đức hồi hướng cho tất cả chúng sinh. Hạt nắng chiếu soi mặt nước, cánh lục bình luống cuống ngậm hơi sương, niềm vui rơi tí tách giữa lòng sông - nơi có Đấng Từ Bi chuyên chở những an lành. Tiết Vu Lan "muộn" chợt thấy ý nghĩa làm sao! Cảm ơn Thầy, Cà Na, Nga Awaytruong Nga, Kristy Chan cùng những người bạn trẻ thật nhiều! Mây bốn phương trời, mọi việc cứ đến và đi. Như nó đang là...

ĐẠI LỄ VU LAN ẤT MÙI 2015 - PL 2559

Nén nhang, lời chúc nhau sống tốt, học Thầy, học bạn cái cách giữ gìn thân an lành - tâm trong sáng, luôn nói lời biết ơn với mọi thứ trong cuộc sống mà ta có được hay chưa có được, tránh làm đau lòng, tổn thương nhau … là một trong những cách tốt để cùng nhau bày tỏ lòng nhớ ơn đấng sinh thành.

Mẹ hiền còn sống là mặt trời giữa trưa chói sáng
Mẹ hiền khuất bóng là mặt trời đã lặn
Mẹ hiền còn sống là mặt trăng sáng tỏ
Mẹ hiền khuất rồi là đêm tối âm u .
( Kinh Tâm Địa Quán )


BÔNG HỒNG CÀI ÁO


BÔNG HỒNG CÀI ÁO

Tiễn hạ, mưa ngâu tháng Bảy về
Xê xàng hòa điệu tiết thu sang
À ơi! Biển nguồn bên núi Thái
Rót hoàng hôn dệt khung cảnh đời.

Tiếng đàn bầu song lan gõ nhịp
Phút bổng trầm khoan nhặt lời ru
Thoáng phù du cuối đất cùng trời
Suối ngọt ngào miên man dòng sữa.